Chapter Text
ít ai trở về từ vũ trụ gió gai mà thân thể còn nguyên vẹn. người ta hoặc kiệt quệ vì luyện tập, hoặc bị bào mòn trong những buổi phỏng vấn kéo dài tưởng chừng vô tận. thái lê minh hiếu cũng chẳng ngoại lệ. chỉ là em đối phó với sự mỏi mệt ấy bằng một cách rất hihi: nằm dài trên sàn phòng tập, mềm nhũn như không còn xương, mặc kệ hai ông anh đang lúi húi xung quanh. phòng tập số bốn góc cạnh tủ đồ không có camera, em tỉnh bơ kéo quần nỉ xuống quá nửa, hong cái mông còn dính bụi sàn như thể đó là quyền cơ bản của mọi công dân.
- ai nắn lại chỗ này giúp em với.
giọng hiếu nghe như sắp tắt. mươi mấy tiếng làm việc liên tục đã rút cạn năng lượng của em.
hoàng tôn nghe vậy chỉ biết cười trừ, buông việc đang làm rồi đi lại.
quang nam chẳng nói chẳng rằng. gã nghiêng chai dầu nóng, đổ đầy lòng bàn tay rồi không báo trước mà ấn mạnh xuống phần cơ đùi căng cứng.
- em trẻ nhất đấy em ơi! kêu ca gì
câu trêu đùa mắc nghẹn giữa chừng.
lòng bàn tay gã vô tình miết hơi sâu vào trong bẹn, kéo theo nút nơ buộc ở cạp quần lót hiếu bung ra, rơi xuống.
dưới ánh đèn lờ mờ, hiện ra không phải thứ thằng đàn ông nào cũng có, mà lại là một khe thịt hồng hào, múp rụp. mép môi khép hờ bám một tầng mồ hôi mỏng lấp lánh. (hoặc là nước gì đấy đéo biết, nam không nghĩ được nhiều thế).
không gian rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng điều hoà chạy rì rì.
quang nam đờ người ra, bàn tay đông cứng giữa chừng. hoàng tôn phía bên kia phòng cũng vô thức nín thở, đôi mắt điềm nhiên thường ngày dán chặt vào khe hở nhỏ xíu giữa hai chân đứa em út.
khoan nhé.
ý là???????????????????????
hiếu không hề gấp, mảy may bò dậy che chắn. em chỉ hơi nghiêng đầu, má áp vào mặt sàn, tròn mắt nhìn hai ông anh qua tấm gương lớn. hiếu bật ra một tiếng cười nhỏ xíu, lười biếng đến cực điểm, rồi chậm rãi dạng rộng hai chân ra thêm một chút.
- sao đấy, chưa thấy lồn bao giờ à?
thái độ thản nhiên đến cợt nhả ấy thành công châm ngòi cho phần con trong lòng hai gã đàn ông.
tôn không nói một lời, dứt khoát bước tới khóa chặt cửa phòng tập từ bên trong. còn nam thì quờ quạng lau tay vào gấu áo thun, không muốn làm tổn thương đến đóa hoa mong manh kia.
- em tài rồi, điếm ạ.
nam lầm bầm trong lúc quỳ thụp xuống giữa hai chân em. ngón tay hơi khẽ run rẩy chạm vào lồn múp. vừa xoa, suối nguồn đã trào ra một dòng nước dâm lấp lánh, dấp dính bám vào đầu ngón tay gã.
hiếu hít vào một hơi, sống lưng hơi cong lên. một tay vươn ra sau như thói quen tìm kiếm sự bảo bọc.
- coi chừng đau em...
giọng em rầm rì nũng nịu, nhưng hông đã tự giác đưa đẩy, chủ động cọ xát bím xinh đẫm nước vào lòng bàn tay nam. gã không nhịn nổi nữa, cúi đầu xuống húp sột sột thứ mật ngọt trào ra, đầu lưỡi thô bạo vét máng, châm chọc hột le khiến hiếu thét lên một tiếng lạc điệu.
tôn dịu dàng cúi xuống, luồn tay qua nách kéo hiếu vào lòng. anh dịu dàng đặt một nụ hôn bên môi em, nuốt tiếng rên rỉ nhỏ xíu vào trong bụng.
- ngoan! thả lỏng ra anh thương. không cho ai làm đau em.
tôn áp sát vừa đủ để chỉ mình hiếu nghe thấy. giọng anh thấp đến mức gần như tan trong hơi thở, đúng là để giọng anh mà rót mật vào tai thì miễn bàn luôn.
tụ bài hôm nay dự báo thái lê minh hiếu sẽ gặp được một quý nhân mang mùi hương dễ chịu, nhưng tụ bài không nói người này chơi hệ luồn lách phóng nhanh vượt ẩu. tưởng anh tôn hiền hậu như nào, ai dè phút mốt đã thấy ảnh ăn mảnh cắm cọc không báo ai.
sau này có khả năng hiếu sẽ cấm tôn thoại từ ngoan trước mặt mình, bởi cứ ngoan với anh hôm nào là chắc chắn nhoe nhoét hôm đấy.
lần đầu con cặc của tôn tiếp cận nơi sâu nhất bên trong em, hiếu đã khóc nấc lên một tiếng, hai tay bấu chặt vai anh, móng găm sâu vào da. lồn nhỏ co bóp liên hồi, khít đến mức tôn phải cắn răng để không ra sớm.
anh chậm rãi đưa đẩy, song mỗi nhịp đều chạm đến tận cổ tử cung, cho em tê dại từ lồn lên đến não.
nam nuốt nước bọt ừng ực. gã không chịu cảnh bị bỏ rơi, bèn xô ngã cả hai. tư thế này làm mông hiếu chổng cao, lồn nhỏ ngậm cặc tôn ở phía trước, lỗ hậu co rút phía sau thì phơi bày trọn vẹn trước mặt nam.
- hai bạn cho mình chơi cùng nha!
nam hỏi dò, nhưng tay đã quẹt bọt trắng ọc ra từ lồn nhỏ bôi hờ lên kẽ đít em để làm trơn. rồi căn chuẩn góc độ, dứt khoát thúc con hàng khủng chẳng kém cạnh gì nguyễn hoàng tôn vào nơi chật hẹp kia.
cùng lúc bị nhét đầy hai lỗ, hiếu sướng đến độ thần trí mụ mị hoàn toàn. mắt em ầng ậng nước, đôi môi hơi sưng hé mở thở dốc, tiếng rên yểu điệu vọng khắp phòng. em không còn sức để phản kháng, chỉ biết nương theo nhịp thúc nhịp kéo của hai người mà lắc hông đón nhận.
tôn cẩn mẫn trồng hoa từ cổ xuống đến ngực, hết mút rồi lại hôn. còn nam một tay gảy vú, tay còn lại quặp vào đùi tạo thế đâm sâu hơn, cú sau lại thúc mạnh hơn cú trước.
tiếng da thịt va chạm nghe bạch bạch. cách một lớp thịt mỏng bên trong thân thể địa đàng của hiếu, hai con cặc của nam và tôn liên tục ma sát vào nhau, kéo căng mọi đầu dây thần kinh của em đến ngưỡng chịu đựng.
- vãi...bót thế này thì con đực nào chịu nổi hả em ơi...
nam thở khè khè bên tai hiếu, mấy câu trêu ghẹo nghẹn lại nơi đầu lưỡi rồi tan ra thành cái nghiêng đầu cắn lút vào gáy, lại vội liếm láp vỗ về vệt đỏ vừa hằn dưới răng nanh của mình.
cái gì đến cũng đến. tôn ra sức nhồi cặc, phết kem, đúng vào lúc nam ở phía sau tăng tốc xỏ xuyên. em chỉ biết khóc nấc, oằn mình tiếp nhận hai luồng nhiệt lượng đồng thời xói vào da thịt.
hiếu ngã vật ra giữa hai người anh, mắt dại đi mệt lử, chân chẳng còn sức khép lại để mặc cho hai lối vào vừa bị khai phá triệt để lơ đãng hé mở, tinh trào ra ròng ròng.
tôn lại cười, bàn tay luồng dưới mông em xoa xoa vùng xương chậu lấy lòng.
hiếu nghĩ bụng vào nhóm này mắt no, bụng no, bây giờ thêm lồn no. chẳng sao! mai sau cứ phối hợp ăn ý nhịp nhàng trên sân khấu như lúc đụ thì chiến thắng trong tầm tay.
chỉ có một vấn đề duy nhất là bím xinh của em giờ trông không khác gì cái vòi nước bị hỏng van, rỉ rả không ngừng. và hiếu đang phân vân không biết có nên tính thêm phí hao mòn thân thể vào hóa đơn tiền điện nước tháng này gửi cho hai anh đồng nghiệp không (hay là gửi cho yeah1 nhỉ)?
