Actions

Work Header

if i die, would you miss me?

Summary:

"em đâu có hỏi bạn yêu em không? em bảo là bạn có nhớ em không cơ mà."

sơn cười, đưa tay lên vò nhẹ mái tóc tiếc thương, bồng bềnh xinh đẹp, nhưng rối, vài sợi đã ám bạc đến ngang chân.

"khác gì nhau nào? yêu em thì mới nhớ em chứ."

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

nhiều hơn một lần anh khoa hỏi, nếu em chết, liệu huỳnh sơn có nhớ em không.

 

câu hỏi rải rác từ những dòng tin nhắn lúc nửa đêm đến nóng hổi nước mắt em rơi vì tình. hờn dỗi vu vơ của người đang yêu, sơn bảo vậy, và rằng gã vẫn yêu em, dù cho sớm mai đem hai đứa hóa tan thành cát bụi.

 

sơn sẽ ấp em trong vòng tay khi nhục dục chăn giường kéo đến, đặt lên môi em nụ hôn khô khốc thấm đượm cả hơi men lẫn ưu tư yêu đương, hay kể cả khi chúng nó bị nhấn chìm bởi vồn vã cuộc sống, tàn nhẫn trao nhau lời đắng cay, để im lặng giày vò và anh khoa bật khóc, huỳnh sơn lại thở dài, cố làm dịu đi cái nhíu mày, cho em thêm một điểm tựa.

 

"đừng nói những lời không hay như thế, có thế nào anh cũng yêu bạn cả."

 

dấu yêu nức nở, vùi mặt vào lòng gã nũng nịu dịu êm. hương rỉ sắt hòa vào không gian, cho lựu đỏ thấm ướt tấm ga vừa thay mới. em yêu của gã, nhạy cảm với thế gian này.

 

"em đâu có hỏi bạn yêu em không? em bảo là bạn có nhớ em không cơ mà."

 

sơn cười, đưa tay lên vò nhẹ mái tóc tiếc thương, bồng bềnh xinh đẹp, nhưng rối, vài sợi đã ám bạc đến ngang chân.

 

"khác gì nhau nào? yêu em thì mới nhớ em chứ."

 

"khác mà, bạn yêu em thì bạn để đấy, bạn biết là bạn yêu, nhưng em không còn hiện hữu trong đời bạn nữa, bạn quên em đi mất."

 

"linh tinh." tặc lưỡi, vò cho mây đen thành tổ quạ, lấp ló sau đám cỏ dại vườn nhà. "bạn chả biến đi đâu mất cả, kể cả có biến thì anh vẫn tìm. không quên."

 

"lỡ không thấy rồi sao?"

 

"thì đến lúc đó, anh sẽ biến mất cùng bạn."

 

 

 

 

biến mất, 

 

người ta không có khái niệm rõ ràng về điều này.

 

có thể là anh khoa, ôm happy bỏ đi cả tháng trời vì giận huỳnh sơn. chặn số, hủy kết bạn, mọi hành động trẻ con phi lý mà một người có thể làm khi lần đầu đắm trong tình yêu, khôi hài vì cái mới mẻ ấy đã gói gọn mười hai năm sóng tình của em và gã. cái sự ngớ ngẩn đấy khiến sơn vừa bực vừa thương, có chăng gã cảm nhận được cái lẫy hờn mong muốn được chú ý của khoa. nhớ mà làm kiêu, sơn gắt lên khi có ai hỏi, do phát hiện anh khoa vẫn cập nhật trạng thái, đăng ảnh đều đều, thi thoảng gọi cho ba má anh em báo bình an, và gã không biết, vì em biến mất rồi mà.

 

những lúc như vậy, huỳnh sơn phải cầm hoa cầm quà sang nhà khoa, năn nỉ mãi mới được đấng sinh thành tối cao cho biết địa chỉ em ở. đà lạt, đà nẵng, đôi khi là sầm sơn, mũi né. giận sẽ trốn biệt, cho gã mải miết đi tìm.

 

rồi khi bắt gặp em tay trái cầm kem, tay phải cầm gập selfie, rong chơi ở một phiên chợ du lịch nào đó, chưa kịp gào lên hỏi em bị điên à? khoa đã rưng rưng thổn thức, sao hứa là kiểu gì cũng tìm em? - ôi thôi, cổ tay em run run màu đỏ mận, như lưỡi dao đâm vào tim gã. thôi, em khóc là lỗi gã rồi.

 

thế thôi, đủ cho sơn thở dài, hôn nhẹ lên chán, bé không sao là tốt rồi.

 

và nguôi giận.

 

ấy là một kiểu biến mất.

 

hoặc họ cũng có thể như sơn, khi gã thông báo đang hẹn hò cùng anh khoa với mọi người.

 

đầu tiên là mẹ.

 

nuôi nấng bao năm, quá thừa để mẹ hương thất thần cả ngày, song sẽ tìm đủ mọi lý do ép hai đứa chia tay. ngay từ đầu sơn đã, và sẽ không bao giờ đồng thuận việc bỏ rơi em vì con là một ngôi sao, một người nổi tiếng, sơn à, hay là hai đứa còn trẻ, không có tương lai.

 

hy vọng đương nhiên cũng dập tắt theo lời các anh nói, sống đầu tiên phải biết nghĩ cho mình. yêu em là đương đầu với sóng gió, xã hội vùi dập, đánh mất rất nhiều thứ. yêu em là thật với lòng, nhưng đánh đổi bằng sự nghiệp, ước mơ, khát vọng cả đời.

 

không chống đỡ nổi, không ai ủng hộ, dùng đủ mọi cách, và cách cuối cùng của huỳnh sơn là biến mất.

 

rời khỏi ánh phồn hoa, rời khỏi vòng tay gia đình, gã dắt tay anh khoa biến mất khỏi thế giới.

 

thật lâu, cho đến khi nụ cười và tình yêu của em lay động được mẹ. mẹ giao anh sơn cho khoa, phải chăm sóc nhau thật tốt nhé. thế là hội gia đình đành cười cười đồng ý, có nhau là vui rồi.

 

nào có ai không thương huỳnh sơn và anh khoa, chỉ là niềm thương phải đi đôi với trách nhiệm.

 

huỳnh sơn chọn đánh thức nó bằng sự biến mất, như anh khoa đã luôn hỏi anh.

 

 

 

 

"sơn ơi, nếu ngày mai em chết, sơn có còn nhớ em không?"

 

"hâm thật rồi, đừng có chết, bé chết rồi thì anh phải sống sao?"

 

khi mà anh đã đánh đổi tất cả vì tình yêu, chỉ nguyện cầu cho em được sống, cho tình mình bất tử, trường tồn với thời gian.

 

 

 

 

sóng biển cuốn mây trời vào hồi ức.

 

"khoa ơi, em bé đang ở đâu ấy nhỉ?"

 

huỳnh sơn thấy đời lạ kỳ, thấy mình nhỏ nhoi, và chẳng hiểu sao đau thương cứ vội ập đến. không có nguyên do, mà sao có thể, sơn ngẫm lại, chắc do gã không đủ an toàn để làm dịu linh hồn anh khoa thôi.

 

 

 

"nếu tôi biến mất, em có quay lại không?"

 

 

Notes:

cu đốt đi mng t hám phêm lắm.