Actions

Work Header

Dạ lý vương tay ai

Summary:

Con tằm bối rối vì tơ
Anh say vì rượu, em ngẩn ngơ vì tình.
Người tặng ta một nhành dạ lý, một thoáng chạm tay như chạm vào cả trời tương tư.

--------

Triều đại giả tưởng, chức tước giả tưởng, mọi thứ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng trong một phút rung động vì hình ảnh nhà mình trong cổ phục.

Chapter 1: Phần 1+2

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

(1)

Người ta truyền tai nhau cậu cả Nam, con nhà quan huyện Vương tài hoa vượt bậc. Cái gì mà thông minh, cái gì mà học một hiểu mười, cái gì mà đọc lướt thôi cũng hiểu, cậu Nam mà nghe được chỉ cảm thấy buồn cười thôi. Người ta đồn thì đồn vậy, chứ thực chất họ không biết, bên cạnh giỏi thì cậu còn lười. Cậu chỉ thích tựa lưng nơi hiên nhà, nhàn tản thưởng trà, thưởng nhạc. Cậu cả Nam thích âm nhạc lắm. Đặc biệt là đàn nguyệt. Mỗi khi đôi tay cậu lướt trên dây đàn, những âm thanh trong trẻo, ngân vang như khơi dậy cảnh sắc của cả bốn mùa. Tiếng đàn của cậu tựa như lời tâm tình với đất trời, lúc nhẹ nhàng như gió thoảng, lúc lại da diết như dòng nước cuốn.

Năm chàng tài tử ấy đậu Trạng nguyên, quan huyện tự hào biết chừng nào. Ngài tặng cho cậu một đôi nhẫn cẩm thạch làm quà chúc mừng, nhưng cũng không quên hối cậu quý tử mau mau "thành gia" đi thôi.

"Hay là để thầy tìm cho con vài người môn đăng hộ đối?"

Cậu cả Nam ngừng tay gẩy đàn, quay sang nhìn cha, ánh mắt lấp lánh ý cười. Không đáp ngay, cậu quay đầu ngắm khóm hoa đang nở rộ ngoài vườn, rồi hạ một câu nhẹ bẫng:

"Con có người trong lòng rồi."

(2)

"Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy

Hai bên có lính hầu đi dẹp đường

Tôi ra đón tận gốc bàng

Chồng tôi xuống ngựa, cả làng ra xem"

-Nguyễn Bính-

Ngày cậu cả Nam vinh quy bái tổ, cả con đường rực rỡ trong ánh nắng cờ phướn tung bay, trống, chiêng rầm rộ. Người đứng đón cậu chật kín cả đường làng, tưng bừng náo nhiệt như ngày trẩy hội. Cậu Nam cưỡi ngựa trắng, đội mũ cánh chuồn, áo dài xanh thẫm thêu hoa văn rồng bay giữa những đám mây. Quả thực là một dịp để hương chức ra mặt vênh váo với các làng bên.

Người ta bảo “Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng”, huống chi bên đây cậu cả Nam đã đỗ rồi. Có cờ biển vua ban hẳn hoi! Nhưng người ta vẫn tiếc cậu Nam thành ông Nghè sớm quá. Giá mà có cảnh “võng anh đi trước, võng nàng theo sau” thì lại còn vẹn toàn hơn nữa.

Nhìn cờ quạt linh đình, người xung quanh kháo nhau sau này ai mà cưới được cậu cả Nam là phước đức lắm. Nghe vậy, cậu Thiên, con cả ông Hội đồng đẩy vai cậu út Khánh nhà mình.

“Kìa. Có mấy cô đang cầu “lá thắm đưa duyên” rồi kìa.”

Cậu út Khánh liếc mắt nhìn anh trai, hơi bĩu môi.

“Người ta giỏi thì mới có người cầu “đưa duyên” chứ.”

Cậu Thiên nghe thế thì bật cười ha hả.

Giữa khung cảnh tưng bừng, náo nhiệt, trong lòng cậu cả Nam không khỏi dấy lên cảm giác vừa tự hào vừa xen lẫn chút hồi hộp. Ánh mắt quét qua từng gương mặt thân quen. Cậu đã thấy thầy u, đã gật đầu chào những người bạn đồng môn, nhưng vẫn chưa nhìn thấy điều mà cậu mong mỏi. Cậu khẽ mím môi, giấu đi sự xao động trong lòng. Và rồi, khi ánh mắt cậu bắt gặp bóng dáng quen thuộc bên gốc bàng, tà áo dài lụa màu xanh thiên thanh lay động trong gió, gương mặt rạng rỡ như đóa hoa xuân, trái tim cậu cả Nam như lỡ nhịp. 

---------

Bonus:

Cậu cả Thiên nhìn bộ dáng gió xuân phơi phới của em út nhà mình thì chỉ muốn chưởng cho vài cái. Cậu sẽ không nói từ ngày ai đó đi thi, cậu út Khánh cứ như người mất hồn đâu. Cậu cũng chẳng thèm nói đêm ra bảng, cậu  Khánh đã thức suốt đêm cầu khấn ông bà tổ tiên nhà mình phù hộ cho ai đó đâu. Nhưng mà tại sao vậy hả Thu? Mày đi đón người thì đón, tại sao phải thức từ đêm qua lựa đồ để rồi kéo cả nhà thức chung? Tại sao sáng sớm nay, mày lôi tao theo cùng chỉ để nhìn mày lưng tựa gốc bàng làm màu? Mà tại sao tao lại phải đi với mày?

Notes:

Bộ này tui viêt theo kiểu tuy hứng lắm. Cùng là hai nhân vật đó, cùng là dòng thời gian đó nhưng sự kiện diễn ra sẽ ko liền mạch. Có lúc là khi trưởng thành, có khi là ngày còn nhỏ, có khi là mập mờ.......Vì là dạng Slice of life nên tui cũng ko chắc khi nào end nha.