Chapter Text
Trải nghiệm ra ngoài vào đêm muộn không phải chuyện hiếm gặp với em, nhưng chuyện tự lái xe thì khác. Không mất nhiều thời gian chạy xe tới địa điểm có sẵn, Minh Phúc khi này ngồi ở ghế lái, cơ thể thả lỏng tựa vào lưng ghế bọc da. Hai tay em khoanh trước ngực, khỏa ngực sẵn chắc lấp ló sau cổ áo sơ mi bung cúc đầy phóng khoáng.
Cửa kính xe ở ghế lái đã hạ xuống hết cỡ để lấy gió ngoài. Cảm xúc hỗn độn chồng chéo lên nhau, chẳng phân biệt nổi tâm trí đang bị đàn áp bởi sự giận dữ hay buồn bực. Em bây giờ không còn tâm trạng quan tâm đến khả năng người qua đường sẽ nhận ra mình. Minh Phúc bật cười, tự hỏi bản thân đã trở nên bất cần như thế từ bao giờ. Người kia vẫn bật vô âm tín, em mạnh tay quăng trả điện thoại vào hộc đồ.
Chiếc xe tối màu chìm hẳn vào không gian ngõ nhỏ vắng người. Cả con ngõ chỉ có một hai bóng đèn đường nhập nhoạng. Ánh sáng vàng vọt yếu ớt chiều không tới mặt đất, ngõ vắng tối càng thêm tối.
Không gian thiếu sáng hay đẩy người ta vào những vòng suy tưởng miên man không hồi kết. Năng lượng tích cực đã dần cạn kiệt vào cuối ngày. Một tiếng đồng hồ vừa qua dường như đã chạm tới giới hạn của Minh Phúc. Đáng ra ngay từ đầu em nên xông thẳng vào quán tìm người thay vì ngồi trước vô lăng và mơ hồ không rõ mình còn phải chờ đợi người nọ thêm bao lâu.
Ai đó luôn là lí do khiến em tự tay đập bỏ mọi quy chuẩn từ trước tới nay, bằng cách này hay cách khác, một cách tự nguyện. Giống như thiêu thân, dù biết trước sẽ phải chết nhưng vẫn không do dự đâm đầu vào thứ ánh sáng rực rỡ nó đã dành cả cuộc đời ngắn ngủi tâm niệm theo đuổi. Màn đêm đục ngầu, mây mù che khuất trăng sao. Và nếu có thể sống sót qua đêm đen ngay cả khi thiếu vắng ngọn đèn chỉ lối, có lẽ sự tồn tại của ánh sáng, thật ra, cũng không quan trọng đến vậy.
Cánh cửa khép kín cuối cùng cũng bật mở. Minh Phúc đã quen với bóng tối, ngay lập tức bị ánh đèn xanh đỏ bên trong quán rượu làm cho quay cuồng đầu óc. Cố gắng bỏ qua cảm giác xây xẩm, em với tay kéo chốt mở cửa. Một trong hai người đàn ông vừa bước ra đã nhận ra Minh Phúc, tiếng với gọi chưa kịp buột ra khỏi miệng đã bị nuốt vào trong. Gương mặt em vô cảm, chỉ gật đầu thay cho lời chào hỏi.
'Em chờ có lâu không Phúc ?' - ST khó vẽ nụ cười, cố gắng đèo bồng người trên vai đã say xỉn tới mất ý thức - 'Tại thằng cha này không à... ham vui quên lối về'
'Để anh Jun nằm vô xe đã rồi hẵng nói'
Duy Thuận không tính là nhỏ con, cộng thêm tình trạng nốc rượu quá độ như hiện tại, hai người trưởng thành khỏe mạnh như em cùng ST cũng chật vất mất một lúc mới có thể trọn vẹn nhét được gã vào xe. Minh Phúc nặng nhẹ đóng cửa xe, không quan tâm đến gã có thể sẽ chết ngạt trong bốn bề kín kính, cộng thêm điều hòa xe đã tắt ngóm từ lâu. Em nhanh chóng nói lời tạm biệt rồi trở lại ghế lái, vừa chạm vào chân ga đi thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa kính.
'Vừa đi diễn về hay sao mà tóc tai quần áo còn nguyên vậy. Ông Jun nói nay em rảnh mà' - ST ngó ra sau xe, xác nhận Duy Thuận đã an toàn nằm phía sau mới ngạc nhiên nhìn Minh Phúc - 'Em cũng biết lái xe à ?'
Em không dám nói mình đi học lái xe vì Duy Thuận. Một người ngày thường đi diễn có xe đưa đón thì việc biết chạy xe hay không cũng không quá cần thiết. Giờ thì khác, mỗi khi em và Duy Thuận đánh lẻ, gã sẽ kiêm luôn vị trí tài xế chở em đi đây đó. Nhưng Minh Phúc nghĩ em nên chia sẻ trách nhiệm đó hơn là ỷ lại vào gã.
Thấy ST vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời từ mình, em hẵng giọng, cố nặn ra vẻ mặt tự nhiên nhất.
'Chỉ là lái xe thôi mà, sao em lại hông biết'
'Phúc đừng nghĩ nhiều. Hôm nay là sinh nhật một người bạn cũ thôi. Em biết ông Jun không phải kiểu người đó mà'
Minh Phúc là kiểu người nghĩ gì sẽ viết hết lên mặt. Biểu cảm sượng trân của em không dễ để qua mặt được ST. Em gật đầu, cứng nhắc lái qua chuyện khác.
'Cũng muộn rồi, ST về nghỉ ngơi sớm đi'
'Phúc lái xe cẩn thận'
Xe chạy thẳng về khu chung cư cao cấp của Duy Thuận. Tầng hầm cho cư dân hạng sang thường không có mấy người qua lại, muốn vào trong phải dùng thẻ cư dân cùng mã số. Minh Phúc gọn gàng trả xe về đúng vị trí ban đầu. Ban nãy tốc độ chạy xe của em không tính là chậm. Cả quãng đường xe nghiêng ngả rung lắc như đi trong tâm bão. Duy Thuận nằm mê man ở ghế sau phản chiếu qua gương chiếu hậu. Mỗi lần em bất chấp lao qua ổ gà là thêm một lần gã lại hứng chọn, cảm tưởng như sắp nôn ra tới nơi.
Nhưng gã đã uống nhiều tới mức nhận thức trả về con số không. Mùi rượu nặng len lỏi trong không khí, đủ để em choáng váng. Minh Phúc đẩy toàn bộ ghế trước dịch lên trên, tạo thêm khoảng không giữa hai hàng ghế vốn đã vô cùng rộng rãi của dòng xe đắt tiền, rướn người trèo qua ghế lái xuống hàng ghế sau. Không gian trong xe dù sao vẫn có giới hạn nhất định, em chỉ có thể giữ nguyên tư thế khom lưng, cẩn trọng di chuyển.
Một loạt hành động sắp tới có thể sẽ khiến Minh Phúc hối hận. Nhưng chỉ cần nhớ tới bộ dạng Duy Thuận trong video, quần áo xộc xệch thiếu đứng đắn, mặt đỏ bừng vì men rượu phóng túng ôm lấy người khác nhảy nhót, em càng không nấn ná, đỏ mắt muốn trả thù gã ngay bây giờ.
'Phạm Duy Thuận, anh có gì hông vừa ý với em thì nói đi. Em nghe nè’
Em thuần thục cưỡi lên người gã, ánh mắt liếc tới lớp áo xuyên thấu hớ hênh. Lòng bàn tay Minh Phúc mát lạnh mò vào trong lớp áo mỏng tang của người kia, đối nghịch với da thịt gã nóng hầm hập. Động tác vuốt ve càng ngày càng không kiêng dè. Ngón tay lướt trên cơ ngực săn chắc, trượt dần xuống múi bụng gã. Vải vóc gần như không có tác dụng che chắn, bị em luồn vào trong sờ soạng mà đẩy lên cao, để thân trên gã hoàn toàn lộ ra bên ngoài.
'Số đào hoa khổ nhỉ ? Tối nay có bao nhiêu người chạm vào đây của anh rồi...Bao nhiêu lộ ra hết bấy nhiêu. Ai đi sinh nhật lại mặc mấy cái đồ này'
Duy Thuận bảo trì thể hình rất tốt, cơ thể rắn chắc, múi nào ra múi đấy, nhìn thì đã con mắt mà sờ thì sướng tay. Minh Phúc thắc mắc có phải mỗi khi gã táy máy cơ thể của em cũng có cảm giác giống thế này không. Nhưng em đối với thân hình quyến rũ vượt mức của gã thì cực kỳ có cảm tình.
Xoa vuốt chán chê, em định bụng cúi người hôn lên ngực gã thì xộc thẳng vào mũi, là một mùi hương ngọt ngào như nước hoa, thứ mùi lạ hoắc mà em chưa ngửi qua bao giờ.
'Anh!!' - Minh Phúc trợn tròn mắt - 'Là nước hoa à...'
Sắc mặt càng thêm âm trầm. Mắt em xoáy sâu nhìn người kia vẫn như cũ, hai mắt nhắm nghiền, gục đầu sang một bên, say rũ người không biết trời trăng gì, còn em thì phải ngồi đây ôm cục tức. Minh Phúc nắm lấy cổ áo gã dứt khoát kéo một đường. Tiếng xé vải vang lên nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Cái áo xuyên thấu bị xé nát thành hai mảnh. Tóc Duy Thuận bị em túm lấy giải tỏa cơn tức giận, cúi người cắn lung tung trên phần da thịt bày ra trước mắt. Cơ ngực của gã thậm chí còn nơ nang hơn em, nhưng không mềm mại và núng nính như của Minh Phúc, thay vào đó là cảm giác chắc nịch cứng rắn.
Em điên cuồng đánh dấu, không phải nhẹ nhàng dùng môi lưỡi âu yếm mà là nghiến răng nghiến lợi cắn. Đầu nhũ cũng không thoát khỏi cơn xả giận, bị em ngậm trong miệng hết bú mút lại dùng răng kẹp, để nó hằn rõ vết răng của em. Động tác trả thù thô bạo từ em làm Duy Thuận khó chịu cựa quậy. Giọng gã trầm thấp, thở hắt một tiếng làm em vô thức nhìn lên. Bàn tay không vì thế mà buông thả, càng thêm lực nắm chặt lấy đầu gã kéo qua một bên.
Xung quanh em chỉ còn lởn vởn tiếng thở hổn hển vì nóng giận của chính mình. Em đặt môi lên cổ gã tạo dấu hôn. Đôi môi ướt át nút chặt lấy da thịt tạo thành tiếng, chẳng mấy chốc cổ gã đã hiện lên vài dấu hôn đỏ rực vô cùng bắt mắt. Em không cam lòng, lại cúi xuống day cắn tạo thêm mấy vết nữa mới chịu buông tha gã.
Cơ thể hoàn mỹ như tuyệt tác dày đặc dấu vết ái muội, càng tăng thêm vẻ hấp dẫn sắc tình. Minh Phúc ngồi trên người gã không còn giữ được bình tĩnh, nhanh chóng tháo xuống cúc áo của chính mình. Em cầm lấy tay gã ấn lên ngực, đòi hỏi được bàn tay thô ráp của gã xoa nắn bầu vú nhạy cảm.
'A... hông phải bố nói thích chơi vú sao- ưm... thích được bố chạm vào'
Nhiệt độ từ tay gã làm da thịt em tê dại. Minh Phúc chủ động ưỡn ngực, cọ đầu nhũ vào lòng bàn tay người kia, bên dưới cứ như thế cách hạ bộ một lớp quần vải cọ sát. Hai điểm trên dưới đều nhận được kích thích, em hăng say lắc hông.
Dù vậy, chút va chạm bên ngoài không thể nào làm thỏa mãn một Minh Phúc đang rừng rực lửa ghen tình. Duy Thuận vẫn nằm im không phản ứng. Em cụt hứng, khó chịu đẩy tay gã ra.
Hầm để xe về đêm tuy vắng vẻ nhưng vẫn còn có người qua lại, em không dám đánh liều mạo hiểm lõa thể ở nơi công cộng. Đồ diễn hôm nay chỉ đơn giản là áo sơ mi trắng cùng quần tây. Minh Phúc đưa tay lên khóa thắt lưng giật ra, cơ thể hơi ngả về phía trước, quần vải thuận lợi tụt qua nửa mông, đủ để lộ ra thịt mông đẫy đà cùng chim bé đằng trước đã bán cương.
Em theo đà chồm người lên phía trước. Cơ thể săn chắc mềm dẻo không ngờ. Áo sơ mi rơi xuống vai lộ ra hõm lưng quyến rũ. Hai tay Minh Phúc đặt bên đầu gã. Nếu ngay lúc này Duy Thuận tỉnh dậy, đập vào mặt sẽ là ngực trần trắng nõn ngon mắt, bầu vú mềm mại cùng hai đầu nhũ đỏ hồng dựng đứng đầy mời gọi. Trán hai người gần như chạm vào nhau. Giọng em thanh thoát, mang theo chút nũng nịu nhưng vẫn nghe ra âm điệu cảnh cáo.
'Mình em là được rồi, anh còn muốn thêm ai nữa ?'
'Anh mắng em hay suy nghĩ nhiều... mà người anh bây giờ, toàn mùi nước hoa ở đâu ấy'
Ánh nhìn lướt qua hàng mi khẽ rung động theo mỗi lần gã hít thở. Duy Thuận nhắm mắt, hơi thở đều đặn như đang say giấc nồng. Minh Phúc giữ nguyên khoảng cách nhìn gã ngủ say, mọi suy tư rối bời cũng giảm nhẹ đi một nửa. Nhưng em không chắc mình có thể ngó lơ thứ mùi ngọt ngấy nhức mũi bám trên người Duy Thuận.
'Em đếm từ một tới ba, nếu anh tỉnh lại, em sẽ xem xét tha thứ cho anh. Thấy sao ?' - Minh Phúc bĩu môi, làm ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ, lại thấy mình vô cùng rộng lượng.
'Một'
Em với một chân chạm xuống sàn xe, nóng vội xoay người đổi sang tư thế ngược hướng, đặt mông ngay trên ngực người kia. Miệng vẫn còn đang đếm, tay em đã lần mò tới khóa quần Duy Thuận kéo xuống, thọc tay vào trong vải vóc móc ra con hàng của gã. Dương vật ban nãy cọ sát với khe mông còn chưa cứng lên hết, kích thước đã vô cùng đáng khen ngợi.
'Hai'
Khóe miệng kéo lên cao, bàn tay mềm mịn với những ngón tay thon dài nhẹ nhàng nắm lấy gậy thịt tuốt lộng, chậm rãi cảm nhận từng đường gân cùng mạch máu nổi lên. Vẫn nên là hành động hơn lời nói chứ nhỉ ?
'Ba... Là anh tự chọn đó nha !'
Xe không bật đèn, không gian chỉ có chút ánh sáng le lỏi của hầm xe hắt vào từ cửa kính. Từ bên ngoài nhìn vào không thấy rõ mặt người bên trong, tinh mắt cũng chỉ có thể nhìn ra hai bóng người thấp thoáng không rõ hành tung.
Cả cơ thể thả lỏng, em nằm nhoài trên người gã. Miệng xinh tiếp xúc thân cận với hạ bộ, lúc này chuyên tâm bú mút phục vụ cây hàng của riêng em. Minh Phúc trước tiên ngậm vào đầu khấc, tay không quên vuốt ve phần gốc. Đôi môi căng mọng còn vương chút son đỏ hồng ngấu nghiến như thể đang cùng gậy thịt hôn sâu. Cái lưỡi cũng không rảnh rỗi, đầu lưỡi chuyển động linh hoạt đảo quanh đầu khấc nhạy cảm. Em bặm môi, hóp má hút chặt dương vật gã, muốn ép gậy thịt xả tinh cho em.
'Lâu rồi em chưa mút cho bố, bố đừng giận em nha'
Chơi đùa chán chê, em cúi thấp đầu, để dương vật Duy Thuận đâm sâu vào tới tận cuống họng mới thôi. Mùi đàn ông nam tính tràn ngập trong khoang miệng ấm nóng ẩm ướt. Lưỡi em áp lên thân dương vật liền cảm nhận được mạch máu của con hàng ngoại cỡ kia đang giật lên nhức nhối.
Đầu hơi ngửa ra sau để dương vật lùi ra ngoài, em điều chỉnh nhịp thở rồi từ tốn phun ra nuốt vào gậy thịt, mỗi lần nuốt vào đều chạm đến nơi sâu nhất trong khoang miệng, khi nhả ra lại dùng môi mút lấy đầu khấc dần phình lên. Thịt má hóp lại hỗ trợ môi lưỡi âu yếm dương vật.
Chỉ là Minh Phúc đã tới giới hạn nhưng vẫn không thể ngậm vào hết chiều dài của Duy Thuận.
'Ực, ha... to quá vậy'
Dương vật được chăm sóc tận tình nhanh chóng trướng to, màu sắc cũng đậm hơn ban đầu. Miệng há to hết cỡ làm cơ hàm em mỏi nhừ. Nước bọt dính lên gậy thịt bóng loáng, chảy thành dòng dọc theo đường gân uốn lượn, ướt một mảng loang lổ trên đũng quần Duy Thuận. Em hăng say bú mút, tốc độ lên xuống ngày càng tăng nhanh. Hai túi tinh căng phồng cũng được em bú lấy liếm láp đến khi ướt đẫm nước bọt mới thôi.
Thi thoảng Minh Phúc sẽ rê lưỡi từ gốc dương vật tới đầu khấc như nếm thử vị của kem que rồi lại thành kính ịn môi hôn lên nó. Gậy thịt Duy Thuận nảy lên trong miệng, đầu lưỡi nếm được vị dịch mặn kích thích em càng thêm mạnh bạo bú mút.
Hơn ai hết, Minh Phúc biết rõ chỉ bằng cái miệng của em không thể nào khiến gã bắn ra dễ dàng như vậy. Những cuộc đụ chịch của cả hai luôn bắt đầu sau giờ cơm và thường kết thúc khi em đã bị gã vắt khô đến kiệt sức. Gã có thể chơi em dai dẳng mặc kệ thời gian, bắn ra xong thay bao mới lại có thể tiếp tục chơi tiếp.
Minh Phúc thắc mắc, nhu cầu tình dục cao là rõ, nhưng nhịn lâu như vậy liệu có phải do Duy Thuận mắc chứng khó lên đỉnh hay không ?
Gã cũng không ngần ngại giải đáp câu hỏi của em.
'Nhịn gì ? Anh vừa đút vào em đã phun nước tứ tung. Nếu anh thực sự nhịn rồi không chịu bắn cho em...' - Duy Thuận nhướn mày, đầy phán xét nhìn em, bắt đầu giở giọng cợt nhả - '...thì anh sẽ bị nước dâm của em dìm chết đuối'
'Vừa lắm, tốt nhất là nên như thế' - Minh Phúc lườm gã cháy xém. Mấy lời hoa mỹ chết tiệt, nói 'anh ổn, anh không sao' thì khó khăn với anh lắm à ?
Nhưng Minh Phúc không phủ nhận, cái động bên dưới của em vô cùng dễ chiều, chỉ cần một kích thích nhỏ cũng có thể dầm dề chảy nước, động chạm vài cái liền phun nước không ngừng.
Như là lúc này, miệng trên còn đang tập trung bú mút dương vật, miệng dưới đã không nhịn được mà co giật. Quần tây bị kẹt lơ lửng ở nửa mông bị em thô bạo kéo xuống cùng với quần lót, phơi ra cái bím đã chảy nước. Tay em với ra sau tự thỏa mãn chính mình, tự chơi sướng tới quên cả việc bú dương vật. Đầu em ghé vào hạ bộ gã làm điểm tựa. Dương vật Duy Thuận ở ngay đầu mũi. Mỗi lần em hít thở đều có thể ngửi thấy mùi của gã. Bàn tay úp lên mu sò xoa nắn, lại ở trên môi lớn cùng hột le mạnh mẽ chà sát lên xuống. Minh Phúc cố đẩy mông lên thật cao, tạo thể thuận lợi đẩy vào bên trong hai ngón tay.
Em bắt chước cái cách gã hay làm thủ dâm cho em, tay lách vào giữa hai múi thịt, dùng sức gẩy móc lối vào chật hẹp. Bên trong nóng rẫy, em cảm nhận rõ ngón tay đang bị cái động đói khát cắn mút không buông. Đầu ngón tay tì lên vách thịt chà sát, va chạm lung tung cố gắng tìm ra điểm nhạy cảm. Lần sau đều vào sâu hơn lần trước, ngón tay cắm ngập trong động thịt chèn ép nước dâm chảy ra bên ngoài.
Sò non bị đâm chọt tới tê dại vẫn chưa cao trào, em làm sao cũng không sướng được như khi Duy Thuận móc cho em. Minh Phúc không đành lòng rút tay ra, lại úp bàn tay nhoe nhoét nước lên mép thịt xoa tròn. Em chu môi nũng nịu, tay banh mở bím múp, lộ ra động thịt đỏ hỏn bên trong đang tham lam co bóp, giọng ngọt lịm câu dẫn người kia.
'Sao giờ... em hông biết làm, bố ơi...'
Le bé vì cơn nứng mà sưng tấy. Tầm mắt mờ một tầng sương. Em hơi do dự, lần mò tới hột le ấn xuống.
'Ư, bố ơi !'
Cảm giác tê dại truyền dọc sống lưng làm hai chân em mất sức, lung lay như muốn đổ sụp xuống. Bên dưới vì kích thích đột ngột khi nãy đã ướt càng thêm ướt, tham lam đòi hỏi được thỏa mãn thêm. Tay em lại chạm lên điểm nhạy cảm mạnh bạo chà sát. Minh Phúc không kiềm chế nổi mà tăng lực tay day le bé, miệng mở to kêu dâm.
'A a a... sướng, chà le sướng quá... hức, bố xem em nghịch le này. Ướt tay rồi...'
Em hai mắt đờ đẫn, tiếp nhận bị khoái cảm mãnh mẽ tấn công. Thịt mông theo động tác cọ bím rung bần bật. Hai mép sò run rẩy, chịu đựng tay em dùng lực chà đạp sò non, đòi nó phải co giật bắn nước.
Biểu cảm an ổn của gã khi ngủ khiến em thấy mình như biến thái, lợi dụng lúc người khác mất ý thức mà làm ra mấy chuyện đáng xấu hổ. Minh Phúc dạng chân, nhìn cái động của mình chuẩn bị lên đỉnh. Một ý nghĩ táo bạo làm em thoáng đỏ mặt. Nhưng bên dưới sắp đạt cao trào. Em chẳng còn tâm trí đâu mà ngại ngùng, bạo dạn nhón chân, nhắm trúng khuôn mặt đẹp như tượng tạc mà ngồi lên.
'Bố muốn hôn em hông, để em cho bố- A...!'
Minh Phúc giật thót, mông ngay tắp lự nhổng lên né tránh bị tập kích. Eo hông căng thẳng, tư thế lạ lẫm càng làm em bồn chồn. Em chậm chạp hạ thấp người, để môi gã tiếp xúc với sò non mà di chuyển ngang dọc. Bên dưới quen thói được yêu chiều, dẫn dắt em chơi bạo gan hơn. Cái mũi cao thẳng tắp của gã bị em coi như đồ chơi tình thú mà cưỡi lên.
'Hông được, ức... chưa vào tới bên trong. Thích bố dùng miệng liếm cho em cơ'
Mông thịt đẫy đà phủ kín mũi miệng gã. Nước dâm theo động tác của em dính choe choẹt trên mặt người kia. Em đè hai tay lên ngực Duy Thuận nhún lên xuống, đầu ngửa ra sau, hơi thở dồn dập cật lực dập hông. Cảm nhận bên dưới sắp đạt cao trào, tay em lại tìm tới le bé xoa tròn.
'Aaaaa bố chịch em sướng!! Muốn phun!!'
Minh Phúc cong người tiếp nhận cao trào, nhón chân, mông cùng bím dâm chổng lên cao, để mặt gã hứng trọn toàn bộ nước nôi vừa bắn ra.
Không gian kín khiến em choáng váng vì thiếu không khí. Hơi thở hỗn loạn. Ánh mắt mơ màng lướt qua gậy thịt của gã đã dựng đứng, cương hết cỡ của gã, em không nhịn được nuốt nước miếng, trườn lại gần vuốt ve. Cái động còn chưa kịp nghỉ ngơi, bị em thúc ép cứ thế nuốt dương vật tới tận gốc.
'Bím hư... hức, vừa được ăn thịt đã phun nước'
Đêm nay Minh Phúc đặc biệt nhạy cảm. Không chắc vì bản tính của em vốn dâm đãng, hay do những suy nghĩ ghen tuông khiến em bốc hỏa, cả người châm chích, nóng ran như bị kiến cắn. Em còn đang đê mê cảm giác bị gậy thịt thô to đâm mở thì đột nhiên eo mềm bị nắm lấy.
‘Em mới ra!! Bố!!’
'Bố biết em sướng rồi... Tự mình chơi vui không ?’
Hông gã cùng lúc di chuyển, đầu khấc cắm vào tới nơi sâu nhất, trượt hẳn qua điểm gồ nhạy cảm làm em sướng tới hai mắt mở to, đầu đầy sao xẹt.
Gã đã tỉnh rượu từ khi em lột quần gã ra để bú. Cảm giác nóng ẩm ướt át làm gã đang say đờ người cũng phải tỉnh táo trở lại. Duy Thuận từng nói gã thích nhìn em vừa ưỡn ngực thở dốc, vừa cưỡi lên dương vật, chủ động hẩy mông, dùng bím dâm phun ra nuốt vào con hàng thô to tự chơi chính mình. Tất cả những tính dục trần trụi nhất của Minh Phúc sẽ vì tư thế phản nghịch này mà phô bày ra trước mặt gã một cách đầy hoang dại. Nhưng không nghĩ tới em có thể bày ra bộ dạng thiếu đụ tới vậy.
Cuộc chơi đổi chủ, gã đè em dưới thân, để hai chân thon dài gác lên vai cặm cụi đưa đẩy. Gã thô bạo dập hông như muốn đóng em lên ghế, nước dâm văng tung tóe. Tiếng da thịt va chạm dồn dập bên tai. Minh Phúc lúc này bị sắc dục khống chế, khuôn mặt đỏ bừng, muốn lẫy ra khỏi kìm kẹp của gã nhưng không thể.
Dương vật đâm vào nơi sâu nhất bắn tinh. Duy Thuận thở dài một hơi đầy thỏa mãn, đem gậy thịt rút ra. Vách thịt co bóp, đẩy nước dâm cùng tinh dịch chảy ra ngoài, dọc theo khe mông đọng thành vũng trên ghế da. Gã đưa tay vuốt mặt để bản thân tỉnh táo, mặc kệ cảm giác dính nhớp ở dưới thân, nắm hai chân Minh Phúc muốn lần nữa đâm vào. Em bặm môi nhìn gã, cư nhiên dùng chân đạp mạnh vào lồng ngực đẩy ra.
Ánh mắt gã thoáng chút ngạc nhiên. Duy Thuận một lần nữa cúi xuống ôm lấy em. Môi còn chưa kịp chạm tới, Minh Phúc đã quay mặt đi né tránh cái hôn của gã.
Đến lúc này gã không thể nào coi không sự lạnh nhạt của em được nữa. Gã buông em ra rồi lùi về phía sau, cách em một khoảng đủ để cả hai có không gian để hít thở. Minh Phúc vẫn nằm ở phía đối diện, im lặng không nói một câu, tiếng thở cũng thu lại nhỏ tới mức tối thiếu, trân trân nhìn gã, ra tối hậu thư rằng em sẽ không nhân nhượng với gã lần này. Duy Thuận cũng nhìn em. Gã tự tìm cho mình một tư thế thoải mái, thả lỏng cơ thể, ngả đầu, tựa lưng vào cửa kính trầm ngâm.
'Anh xin lỗi' - Gã chỉ đành thở dài, đầu óc vẫn hơi chếnh choáng - 'Xin lỗi vì để em phải lo lắng cho anh'
'Đáng ra giờ này em phải được nghỉ ngơi chứ không phải-'
'Quên đi. Lời xin lỗi của anh chẳng có giá trị gì với em hết'
Bộ dạng thiếu đứng đắn của cả hai chắc chắn không phù hợp để nói chuyện một cách nghiêm túc. Áo sơ mi bung hết cúc hờ hững rơi xuống lộ ra toàn bộ thân trên, quần tây vẫn còn treo trên đầu gối.
Minh Phúc nhắm mắt. Mọi vấn đề đều bắt nguồn từ việc Duy Thuận tham dự tiệc sinh nhật của người quen. Em biết rõ tối nay gã sẽ đi đâu khi gã luôn nhắn tin cho em trước khi ra khỏi nhà. Rồi em nhận được video, thấy gã tiếp xúc thân mật với người khác. Và cả đoạn hội thoại đó nữa. Một tin nhắn thoại chưa tới Mười lăm giây, là giọng nói của một người lạ em không rõ là ai, nói sẽ làm tất cả để có thể trở thành người yêu của Duy Thuận.
Phải rồi, chính là vì câu nói đó.
Minh Phúc cố trấn tĩnh bản thân, ánh mắt đang mông lung bỗng trở nên sắc bén, xoáy sâu vào người đối diện lên tiếng dò hỏi.
'Anh... luôn đối xử rất tốt với em. Thời gian vừa rồi, em đã luôn cảm thấy biết ơn vì được ở bên cạnh anh'
'Nhưng ... đặc ân đó, không cho mình em, đúng không ?'
'Anh đã có em rồi, nhưng mà... nhưng mà anh vẫn-'
Duy Thuận đã đoán được trước em sẽ giận, vì gã không quan tâm đến sức khỏe mà đi chơi thâu đêm, hoặc vì gã không để thời gian đó ở nhà cùng em. Nhưng chuyện gã có người khác ở bên ngoài, gã mờ mịt, không rõ bản thân nên giải thích từ đâu.
'Minh Phúc, bỏ cái suy nghĩ đó ra khỏi đầu, ngay lập tức. Chỉ là một bữa tiệc bình thường thôi, bạn bè của em và anh đều ở đó. Anh chưa bao giờ để bản thân mình đi quá giới hạn, càng không lừa dối em’
'Video, cả tin nhắn nữa, em biết hết rồi... Anh nói em tin anh kiểu gì ?'
Nhắc tới video, Duy Thuận lại thở dài.
Gã đã từng nói, nếu một ngày gã gặp được chân tình, gã sẽ không ngần ngại nói cho cả thế giới biết. Và Duy Thuận là người nói được làm được, nhưng Minh Phúc thì không như thế. Em chỉ cho gã tiết lộ mối quan hệ của cả hai trong vòng bạn bè của hai người. Người quen của gã cũng không biết Minh Phúc là em người yêu trong truyền thuyết mà gã luôn treo trên miệng kia.
Một đám người chĩa điện thoại quay lại cảnh gã chơi thua bị phạt. Hình phạt là chọn một người bất kì ở bữa tiệc để tỏ tình. Duy Thuận từ chối, không do dự cầm ly rượu nốc một hơi. Có người trong đám đông ồ lên. Gã chỉ cười trừ, nói em người yêu của mình rất hay dỗi. Gã dỗ được, tình nguyện dỗ em, nhưng gã không thích làm gì mờ ám để em phải nghĩ nhiều. Có người trêu gã hổ báo mà sợ người yêu, Duy Thuận gật đầu. Em gã được gã nâng như báu vật trong lòng, chỉ một chút sứt mẻ cũng đủ để gã muốn giấu em đi mà vỗ về.
'Mở mắt ra nhìn cho kĩ. Em nói đây là ai ?'
Một chiếc video chất lượng thấp nhưng được căn góc vô cùng nghệ thuật. Từ khoảng cách của em tới cái điện thoại trên tay gã không tính là gần, cộng thêm ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cửa kính, em phải nheo mắt hồi lâu mới nhìn rõ nhưng không nhìn ra thêm điều gì.
‘Đúng là anh cũng mặc đồ đen. Nhưng cái người trong video này có phải anh đâu ???’
Áo lưới mỏng, quần da, trên tay có mờ mờ hình xăm, tóc người nọ cũng màu trắng. Duy Thuận cũng xuất hiện trong video, nhưng là ở góc xa. Gã ngồi khoanh chân trên ghế, cùng một bộ đồ y hệt nhân vật chính, đang cặm cụi cắn dưa hấu.
Hóa ra cái người gửi muốn em thấy là hình ảnh gã trông như thu họ, lại ôm đĩa hoa quả, ngồi một góc im lặng ăn từ đầu đến cuối. Minh Phúc đơ người, môi mấp máy chống trả.
'Vậy, vậy còn nước hoa! Mùi nước hoa dính trên người anh'
Duy Thuận hồ nghi, nghiêng đầu tìm kiếm mùi nước hoa lạ mà em nhắc tới. Gã hít một hồi cũng không ra, càng không dám nói, ngoài mùi cồn ra, cả người gã bây giờ toàn mùi nước dâm của em. Rồi gã như nhớ ra điều gì, tay thò xuống dưới đệm ghế lấy ra một cái túi lụa nhỏ dẹp lép, chắc chắn là do bị một trong hai người nằm đè lên. Minh Phúc nheo mắt, đầu đầy dấu hỏi nhìn vật kì lạ kia.
'Túi thơm. Nãy ở tiệc có chơi giật quà, nghĩ em thích nên anh mang về tặng em'
Gã nhướn mày, ném qua cho em, để em tự mình tìm hiểu.
'Em muốn hỏi sao nó lại ở đó chứ gì ? Em ném anh lên xe như bọc rác, lái xe thì ẩu, anh phải cầm cái đó ngửi mới tỉnh táo lại một chút. Không thì chắc anh không ngồi nổi ở đây với em'
'Còn gì muốn hỏi nữa không ?'
Bỗng dưng bị gắn mác trai đểu bắt cá hai tay làm gã cũng bất ngờ. Mớ bằng chứng ‘hiện trường’ đã khiến em tin xái cổ. Minh Phúc không phả người ghen đến mờ mắt mà không phân biệt được đúng sai, nhưng em không thể coi như chưa biết gì. Kết thúc buổi biểu diễn, em cứ thế đùng đùng giật chìa khóa xe từ tay trợ lí, đòi tự lái xe tới tìm gã, và sau đó là hung hãn giở trò trên người gã để xả giận.
'Minh Phúc, ngoài em ra, không một ai dám ở ngay trước mặt anh, lớn tiếng buộc tội chất vấn anh như vừa rồi. Phạm Duy Thuận không phải người sẽ kiên nhẫn ngồi nghe người khác đổ thừa'
Minh Phúc cúi gằm mặt, xấu hổ không dám nhìn thẳng. Tay em mân mê lấy vạt áo, biểu cảm chan chứa đầy tâm sự. Gã biết em đang tự kiểm điểm thì cướp lời, ra dấu nói em im lặng.
'Không cho em xin lỗi' – Bằng cách nào đó, gã luôn đọc vị ra nước đi tiếp theo của em.
'Nhà, cái xe này, mọi thứ của anh đều cho em. Cả trái tim của anh cũng cho em nốt, em muốn làm gì nó cũng được. Nhưng anh không cho phép em tự hành hạ trái tim mình. Vì anh hay vì ai, đều không được... Nghe rõ rồi chứ ?'
Tâm trí Duy Thuận bị treo lơ lửng suốt từ lúc em từ chối cùng gã hôn môi cuối cùng cũng hạ được xuống. Cơ thể thả lỏng tựa ra sau, cảm nhận em đang tiến lại gần ôm lấy gã. Minh Phúc tự mình cởi xuống quần dài. Thân thể trần trụi chỉ còn áo sơ mi mỏng manh, nửa kín nửa hở đầy khiêu gợi. Dấu hôn em để lại trên ngực gã vẫn còn nhức nhối. Gã thỏa mãn nhìn người đẹp chủ động dâng hiến mông vú, choàng tay kéo em vào lòng vuốt ve. Em nằm gọn trong vòng tay gã, ghé đầu vào hõm cổ người kia hít hà, chân tự giác mở ra để tay gã xấn tới táy máy.
'Anh, bận sau đừng uống nhiều như vậy nữa'
'Ừm, nghe em, lần sau sẽ không uống nữa'
‘Uống một xíu cũng được, ư hức, đừng để bị say... a, thích được bố móc bím’
Ngón tay thô sần vết chai cọ qua lại ở khe bím. Gã nghe em sướng đến ư a gọi bậy chi cười trừ, lại tập trung làm tốt nhiệm vụ thỏa mãn bé dâm của mình.
'Dễ tính quá nhỉ ? Ai mà muốn cưới em chắc phải ăn chay tám đời mới đủ phước rước được em về nhà'
'Anh, anh là được mà' – Minh Phúc ngại ngùng thỏ thẻ. Em hay đỏ mặt, hai má, hai tai cũng đỏ ửng, không khác quả cà chua là mấy - 'Anh hỏi cưới, đơn giản là được rồi'
Không gian hẹp của ghế sau không cản trở hai người hành sự. Đây cũng không phải lần đầu tiên cả hai đụ chịch trong xe của Duy Thuận. Động thịt ban nãy bị bắn cho căng trướng chảy cả ra ngoài, khi này vẫn ướt nhẹp. Cơn nứng của em vì gã dùng tay chơi sò mà bùng trở lại. Chẳng cần gã yêu cầu, em bám lên vai gã, tự mình hạ thấp eo ăn vào gậy thịt, để gã vào bên trong em sâu thật sâu.
'Sao không đẩy bố em ra nữa rồi ?'
'Ha... Em sướng... Bố có thích chịch em hông ? Bím, bím dâm, ư, chỉ cho mỗi bố chịch thôi!'
Đêm nay Minh Phúc đặc biệt chủ động khiến gã vô cùng hưng phấn. Tay gã đỡ lấy lưng em, để em thoải mái ngửa ra sau, vừa nhấp hông vừa thở dốc.
'Vậy à ? Nhưng bố thích cả cái miệng này của em. Hát rất ngọt, rên cũng rất dâm. Cái vú này cũng thích'
Đầu vú đỏ hồng ngon mắt bị gã ngậm vào bú mút. Gã nương theo nhịp lăc mông của em, phối hợp dùng sức đâm lên. Hung khí ban nãy em dùng để đè gã đến suýt ngạt thở nẩy lên xuống cực kỳ nịnh mắt. Duy Thuận không kiêng dè mà mân mê nắn bóp, thi thoảng vỗ mạnh lên hai má mông căng tròn kia thúc giục em tăng tốc.
‘Nói, dâm như thế này cho thằng nào xem ?’
'A, nắc em sướng!! Bố đánh mông em nữa đi’
‘Bố hỏi mà em không trả lời à ?’
‘Aaaaaaaaa sâu quá !! Đâm tới bụng em rồi !! Em chết mất, ức, sâu lắm rồi!! Hông được, em lại ra-'
Duy Thuận lần nữa đâm em cao trào. Động thịt xối xả nhả nước lên đầu khấc, bị dương vật chặn lại không thể chảy ra ngoài khiến bụng em phồng lên. Cảm giác căng trướng nơi ổ bụng càng làm em mất khống chế nhũn chân, ngồi phập xuống gậy thịt gã. Khoái cảm từ hạ bộ truyền thẳng lên đại não. Cảnh Minh Phúc ngồi đè trên mặt gã cọ chim cọ bìm hiện ra trong đầu. Gã trong cơn mê man, còn tưởng mình đi đêm nên dính cảm lạnh, cả người cứng đờ như bị bóng đè.
Mà cũng đúng.
Dương vật đâm em rên rỉ phun nước mấy lần vẫn chưa có dấu hiệu sắp bắn ra. Cái bím dâm vẫn còn đang co giật phun nước nhưng gã không vì thế nương nhẹ động tác. Em bị ép ngồi trên gậy thịt gã nhấp mông liên tục, mệt đừ người, cơ thể rệu rã như sắp ngất đi cũng không được dừng lại nghỉ ngơi. Duy Thuận nhất quyết không đổi tư thế, lăm le đánh mông đánh vú cảnh cáo em đang ngã trái ngã phải cưỡi dương vật cho tử tế.
Minh Phúc một bên thút thít sắp khóc tới nơi, một bên mắt long lanh nhìn gã, cầu xin gã nương tay với em. Đôi môi của cả hai tìm tới nhau. Em như vớ được phao cứu sinh, ngoan ngoãn mở miệng cho gã càn quét bên trong, mong mỏi gã sẽ thương tình mà tha cho em. Duy Thuận dứt ra nụ hôn sâu, lần nữa đánh xuống mông em đã chi chít dấu tay.
‘Giờ thì ngoan chưa ? Chịu nghe lời chưa ? Em vừa dâm vừa thiếu đụ, gặp thằng nào cũng sẽ mở chân đòi chịch, đúng không ?’
'Em dâm của bố, của bố thôi!! Bím bị bố chơi nát rồi!! Hức, nữa, em muốn nữa, muốn bố chịch em mạnh hơn nữa- a... Bố ơi!!'
Em lắc đầu nguầy nguậy, phản đối lời cáo buộc của gã. Hai mép thịt múp co sát với dương vật quá lâu đã sưng tấy. Bụng dưới gồ lên thấy rõ mỗi lần đầu khấc chen vào động thịt. Dương vật đã chen vào tới tận đâu. Điểm nhạy cảm bị gân guốc trên gậy thịt co đến mềm nhũn tan thành nước. Duy Thuận đâm em đến nghiện, nghiến răng mà ra vào càng lúc càng sâu.
Chợt, gã cảm nhận cái động kia bỗng chốc thắt lại khiến gã suýt thì bắn tinh. Cảm nhận dương vật nhồi sâu trong bím dâm như ngập trong túi nước, gã choáng váng thở hắt. Chỗ bị đâm xuyên căng thẳng hút vào đầu khấc. Minh Phúc một tay ôm bụng, tay còn lại bấu lấy bả vai gã run rẩy kêu không thành tiếng. Mắt em trắng rã, miệng vô thức há lớn, lưỡi đỏ hòn thè ra ngoài, chảy nước bọt ròng ròng.
Khoái cảm lần này quá mãnh liệt. Cả em và gã một lúc lâu mới có thể hoàn hồn.
'Cứu, cứu em!! Chỗ đó lạ lắm! Ư hức, bị đâm xuyên rồi! Em sợ, bố ơi em sợ, hức'
'Bố đây' – Em ở trên người gã run rẩy như cún con mắc mưa, ôm ghì lấy cổ gã nức nở. Duy Thuận nhỏ giọng, vuốt ve lưng trần cùng hõm lưng yêu kiều an ủi - 'Bố ở đây với em. Không sao... chỉ là hơi sâu một chút thôi. Không vấn đề gì'
Gã không dám manh động, động tác đâm vào rất sâu, gã không muốn dọa em sợ hãi. Em được nhẹ nhàng bế lên, đặt nằm xuống để hít thở. Tiếng thút thít rất lâu không dừng lại. Duy Thuận vuốt lại mái tóc mướt mát mồ hôi của em, dịu dàng hôn khắp da thịt trắng nõn, từ vành mắt ươn ướt tới nốt xinh trên cằm, không bỏ sót chỗ nào.
'Còn muốn chịch nữa không ?'
Đôi môi run rẩy được dỗ dành. Minh Phúc đã rên khô cổ, chỉ có thể hướng gã như có như không gật đầu.
'Lần này không được nóng vội, bố từ từ đút em ăn. Nghe không ?'
Tư thế truyền thống tuy không sướng bằng để em ngồi dậy cưỡi trên dương vật của gã, nhưng vẫn đủ để hai chân em run bần bật, dù bị cơn sướng hành hạ cũng không thể chối từ banh rộng chân mời gọi gã đụ chịch. Duy Thuận nắm lấy cổ chân em giơ lên cao, giữ chặt cố định em nâng hông chạy nước rút. Xung quanh chỉ còn tiếng em ư a không thành chữ cùng tiếng bành bạch của da thịt mạnh mẽ va chạm.
Tinh dịch lần nữa bơm đầy ổ bụng. Duy Thuận thỏa mãn, nằm đè lên người em hít thở. Bím dâm bị đâm thành cái động nhỏ, gậy thịt đã rút ra rồi vẫn không khép lại được. Le đĩ sưng to, môi bé lật ra ngoài, co giật hộc ra dịch trắng đục. Môi lớn đỏ ửng, nhoe nhoét nước. Bím dâm dường như đã phun đủ, vì không thể bắn nước run rẩy không ngừng.
'Em muốn về nhà...' – Minh Phúc khản giọng, run run hướng gã đòi hỏi.
'Được, mặc đồ vào rồi anh gọi xe cho em về'
'Hông phải... về nhà anh cơ. Em muốn ôm anh ngủ, sáng mai em hông có lịch diễn'
Hậu quả của ghen tuông, bên cạnh bị đụ sưng bím, còn có không cách nào ra khỏi ô tô. Áo của gã đã bị em xé nát. Nhặt áo sơ mi cùng quần tây loang lổ nước cùng tinh dịch lên choàng tạm cho em, Duy Thuận chỉ còn đúng cái quần trên người, bó chặt lấy thân dưới nhớp nháp toàn là dịch thể của hai người, bế em gọn trong lòng mà đi ra khỏi xe.
Thường sau khi tỉnh rượu, gã sẽ bị cơn đau nửa đầu tập kích. Nhưng lần này thì khác. Em như thuốc giải rượu độc nhất của gã. Duy Thuận vững vàng bế em lên nhà, để em gục trên vai gã lim dim như sắp ngủ. Em không phải nói xuông lấy lòng. Minh Phúc bấu víu lấy bờ vai vững chãi của gã, làm cách nào cũng không buông, bên tai nghe gã dỗ em ngủ.
'Ưm, em yêu anh Jun...'
Gã chỉ cười, tay ôm em siết chặt thêm một vòng.
'Ừm... Cảm ơn em, vì đã yêu anh'
'Anh cũng yêu em'
