Actions

Work Header

Mặt trời đôi - blurabbit

Work Text:

 

Lần đầu tiên Horus thấy – tận mắt thấy – chúng, một lần nữa, khi Seth giẫm chân lên ngực anh.

Anh vẫn luôn biết đôi hoa tai ở đó, nhưng chưa bao giờ rảnh rỗi mà để tâm – một phần là vì khi ở với chú, nếu không phải đánh nhau thì cũng là làm tình – và cũng do anh không quan tâm nhiều đến mấy thứ như đồ trang trí hay những món trang sức. Khu ổ chuột nơi anh lớn lên không bán những món đồ xa xỉ này, và giới quý tộc tránh xa khu chợ đấy như thể sự nghèo đói là căn bệnh mà họ có thể mắc phải bất cứ lúc nào vậy. Thứ có giá trị duy nhất mà anh có thể thấy lúc bấy giờ là một chiếc nhẫn bạc cáu bẩn, xỉn màu theo năm tháng, thuộc về  một người phụ nữ già đã nuôi anh khôn lớn. Bà cất nó dưới cái đệm rơm trong căn chòi nhỏ xây bằng đất của hai người, cứ mỗi đêm, bà lấy nó ra, đeo lên tay và giả vờ như thể mình là một thiếu nữ vậy. Horus chưa bao giờ hiểu được chiếc nhẫn ấy quan trọng với bà đến nhường nào, cũng chưa từng hỏi bà lấy một câu.

Các vị thần cũng chả tốt đẹp hơn lũ quý tộc là bao, vì bọn họ luôn thích huyên thuyên, khoe khoang  người dân Ai Cập tốt như thế nào. Đều là về tham vọng cùng quyền lực, hay tham vọng được nắm giữ quyền lực, song song với lý tưởng và vị thế cao quý của họ. Cổ cùng cổ tay của họ nạm đầy vàng và đá quý lấp lánh, biểu tượng cho sức mạnh, nhưng đồng thời cũng là sự bại hoại, và thần linh cười rộ sau những điều xấu xa họ làm với nhân loại. Horus muốn kéo lũ kệch cỡm đấy xuống từ bệ vàng ngạo nghễ, vấy bẩn y phục đắt tiền và đập vỡ những món trang sức quý giá, xé nát nụ cười trên gương mặt chúng, phơi bày cho mọi người thấy rõ ngay cả thần linh cũng chả là cái thá gì. 

Seth cũng vậy, nhưng không hề giống với bọn họ ở nhiều khía cạnh khác nhau. Hắn bạo lực và tàn nhẫn, thậm chí là theo chuẩn mực của các vị thần. Hắn bốc đồng, thô lỗ, và vì thế, hắn thấy tự hào. Với Seth, tự tôn cũng như phấn côn kẻ mắt: sự che đậy cùng với phòng bị hòa vào làm một. Đôi khi, Horus tự hỏi, nếu như anh nghiền nát nó đi thì bộ mặt đằng sau sẽ trông như thế nào.

Thế nhưng, Seth không tô điểm cho bản thân như cái cách mà các vị thần vẫn hay làm. Hắn ăn mặc đơn giản nhất có thể: đai tay bằng vàng, một chiếc vòng cổ usekh và váy shenti, mặc dù được làm từ chất liệu tốt nhất nhưng cũng chả có thêm phục sức gì. Thứ trang sức phù phiếm duy nhất hắn cho phép bản thân đeo lên chính là đôi hoa tai: những phiến vàng mỏng được gắn với vòng vàng nhỏ. Chúng trông có vẻ vô hại - không cầu kỳ như những cái khuyên đinh tán bằng đá quý mà Thoth hay đeo mỗi khi hắn vui vẻ, cũng không phô trương như những viên ngọc trai khảm đầy bạc trong phòng trưng bày trang sức của Isis. Mọi người chớp lấy thứ ánh sáng lẫy lừng lóe lên trên mái tóc đỏ trong từng chuyển động của hắn, và ngay cả Horus cũng không tài nào thoát khỏi sự mê hoặc từ mái tóc ấy được. 

Đôi chân Seth vẫn đang dẫm trên ngực anh, ấn anh xuống nền cát sa mạc. Cát nóng rẫy thiêu đốt lưng Horus  nhưng tất cả những gì anh thấy được ngay lúc này đây là mặt trời đôi nền biển rực đỏ như lửa cháy. Lần đầu tiên trong cả cuộc đời dài đẵng đẵng của mình, Horus khát khao chiếm lấy một thứ đến nhường này. 


“Hoa tai của Seth?” Isis nhíu mày suy nghĩ. “À đúng rồi. Hắn được mẹ tặng cho đấy.” Môi cô cong lên. “Con hỏi làm gì thế?”

Horus lặng im không đáp. Anh không biết phải giải thích cảm giác của mình cho Isis như thế nào, dù gì thì anh cũng không nắm chắc được liệu mẹ có để tâm việc này hay không. Tuy nhiên, Isis không hề cảm thấy ngạc nhiên khi không nhận được câu trả lời nào, chỉ khẽ nhướng mày tỏ vẻ tò mò mà thôi. 

“Nếu con muốn xỏ khuyên thì cũng được”, lời cô nói mang chút ý vị xa xăm, như đang hồi tưởng lại một miền ký ức. “Theo tục lệ, thần sẽ được xỏ khuyên tai khi còn nhỏ, mặc dù con mới chỉ là bán thần nhưng sớm thôi, con sẽ trở thành thần hoàn toàn. 

Horus thầm tán thưởng, nhưng chính cái ý tưởng này nghe có vẻ sai sai. Anh sờ trái tai và thử tưởng tượng xem dáng vẻ đôi hoa tai của Seth khi ở trên tai mình rồi nhăn mặt


Vào lần đầu tiên khi Horus gặp Vị thần chiến tranh, anh bò lên giường và giả làm con trai ngài, Seth gục lên vai anh mà khóc, hôn lên gò má và nhẹ nhàng vuốt lấy mái tóc anh với đôi bàn tay run lên từng đợt. Hắn gọi tên một đứa trẻ khác và Horus biết ngay tình yêu ấy không hề dành cho anh. Nhưng, anh vẫn muốn có được nó. Dù anh biết chắc rằng mình rồi cũng phải rời đi, nhưng anh vẫn ở lại một ngày, rồi một ngày nữa. Anh lừa dối bản thân, tự huyễn hoặc bản thân tin rằng tình yêu này là của mình miễn là anh giữ được sự im lặng và giữ Seth say lâu nhất có thể.

Một ngày nọ, anh lấy hết sức bình sinh chạm vào phiến vàng trên đôi tai Seth, bị mê hoặc bởi cái cách mà nó lóe sáng trong căn phòng mịt mù tăm tối. Thần khẽ mỉm cười âu yếm, lộ vẻ thích thú.

“Con thích chúng sao, Anubis?” hắn hỏi, hơi thở tràn ngập mùi rượu và sự vui vẻ bỗng chốc quay trở lại từ hàng nghìn năm trước. “Đây là món từ của mẹ ta. Một ngày nào đó, khi con đã khôn lớn, chúng sẽ là của con.”

Bằng một cách nào đó, câu nói của hắn đưa Horus về với thực tại: Anh không phải là Anubis. Không phải con trai của Seth, cho dù có biết bao nhiêu người dân Ai Cập thờ phụng đi chăng nữa thì cũng không thể lay chuyển sự thật này. Tình yêu này, cũng như tương lai đẹp đẽ mà Seth vẽ nên, hoàn toàn không thuộc về anh.

Đêm đó, anh luồn ra khỏi vòng tay đang ôm chặt của Seth. Vị thần tưởng chừng như đang thống khổ, cố vươn mình về một cõi xa xăm và thì thầm cái tên Anubis. Mái tóc Seth đỏ rực như biển cát Sahara mênh mông nhuộm đầy máu, chảy dài lên chiếc gối hắn đang nằm. Trong bóng tối bao trùm lên vạn vật, ánh sáng dịu nhẹ trên đôi hoa tai của Seth dường như đang lụi tàn dần.

Horus cầm lấy dao của anh, rời đi.


Hathor là một vị thần xinh đẹp. Đôi mắt màu tím của nàng sáng lấp lánh như những viên ngọc cao quý nhất, nổi bật lên bởi hàng phấn côn phủ quanh mí mắt cùng đôi môi đầy đặn được tô điểm một cách tinh tế bằng loại son màu hồng nhạt. Hathor cực kỳ tốt bụng và bao giờ cũng vui vẻ. Ai mà cưới được nàng chắc chắn sẽ là vị thần may mắn nhất trên cõi đời này. 

Ngay cái lúc nàng e thẹn cười với anh, suy nghĩ này vụt qua trong phút chốc, anh cười đáp lại. Nhưng những gì anh có thể nghĩ được lúc này đây lại chính là “Không đúng, không đúng, không đúng.” bởi vì đôi mắt, mái tóc ấy không phải màu đỏ. Điệu cười của nàng cũng không phải là cái kiểu cười nhếch mép kia, không hề khinh khỉnh hay mang theo chút ý tứ nhạo báng, chế giễu nào. Nàng thật mềm yếu, rõ ràng là được bảo bọc quá cẩn thận và không hề hay biết gì về thế giới phía bên ngoài cung điện, không có chút ý niệm gì về chiến tranh tàn khốc máu đổ đầu rơi. Horus ước gì anh có thể yêu cô. 

Một ngày nọ, Horus tặng nàng một đôi hoa tai: những chiếc khuyên nhỏ làm bằng vàng được gắn vào chuỗi sợi bạc. Nàng mang nó lên ngay lập tức.

“Trông ta như thế nào?” Nàng hỏi, mặt không giấu được vẻ phấn khởi.

Mái tóc và đôi mắt nàng không hề đỏ, cũng không cười nhếch mép tỏ vẻ khinh bỉ và chế giễu bao giờ. Nhưng, nàng vẫn rất đáng yêu, và anh nói với nàng những lời ngọt ngào ấy.

Ngay cả khi mọi thứ không hề đúng như ý anh.


“Chú,” trong giây phút bốc đồng, anh hỏi. “Sao chú lại muốn trở thành vua?”

Horus không thể nhìn rõ được gương mặt Seth lúc này, nhưng anh biết rõ dưới chiếc mũ kia, đôi mắt đỏ ấy đang dán chặt lấy anh. Khi còn là một đứa trẻ, anh sẽ cảm thấy rất sợ, thậm chí là khiếp đảm khi bị một vị thần nhìn chằm chằm vào như vậy, đặc biệt là một vị thần quyền lực như Seth. Nhưng giờ đây, Horus lại như đắm mình trong ánh mắt ấy, say sưa hưởng thụ cái cảm giác được người trong mộng chú ý.

Anh cứ nghĩ Seth sẽ lại nổi cơn thịnh nộ, nhưng hắn chỉ khịt mũi cho qua. Có lẽ vì họ đã đối đầu gay gắt với nhau, bằng chứng là trên bắp đùi Seth bị thủng lỗ và xương sườn của Horus thì gãy ngang, nhưng trông hắn có vẻ bớt gắt gỏng hơn mọi ngày.

“Thằng nhóc ngu xuẩn này,” hắn khinh ra mặt, “câu như này mà cũng đi hỏi tao à?”. Bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại kết hợp với những từ ngữ khoa trương, Horus cảm giác như đây là một trò đùa mà anh không hề liên quan tới vậy. 

Ánh nắng dần khuất bóng nơi chân trời và màn đêm nhẹ nhàng buông xuống. Mái tóc Seth như ngọn lửa bùng lên trên nền trời hoàng hôn xen kẽ sắc cam và hồng thắm. Và mặt trời đôi lóe sáng lên trên tai hắn, như gánh vác toàn bộ công việc cho thần Ra vậy. Horus chớp mắt. Khẽ liếm môi. “Ta không nghĩ chú muốn trở thành vua đâu.” anh nói. Ta sẵn sàng giết người vì chú, vậy hãy để ta ngắm nhìn chú dù chỉ một lần thôi. Anh thầm nghĩ, nhưng nào dám nói thành lời.

Seth rơi vào trầm tư và Horus nghĩ rằng cuối cùng thì anh cũng đã vượt qua được ranh giới rồi, cuối cùng cùng phá vỡ được bức tường thành bất khả xâm phạm mà anh chưa bao giờ được phép bén mảng đến. Những tia nắng cuối cùng của một ngày lặng lẽ đáp chiếc hôn nhè nhẹ lên nơi chân trời xa tít, nhường chỗ cho bóng đêm vô tận như đang dần nuốt chửng thân ảnh hai người. Giữa bóng tối huyền hoặc của những đêm dài Ai Cập, Seth như một tượng đài sừng sững trước mặt anh. Nếu như Horus duỗi tay ra một chút thì có lẽ anh đã chạm được vào ngọn tóc của hắn rồi. 

Horus ngờ ngợ cảm nhận được cát nhọn đang đâm thủng vai anh, hất văng anh xuống nền đất cứng. Seth trừng mắt nhìn anh, tay lăm lăm vũ khí.

“Con chim cu đần độn này,” hắn cười nhạo, mặc dù thái độ cợt nhả khinh người có chút mờ nhạt hơn lúc ban ngày. “Chạy về với mẹ của mày đi, mau lên”.

Anh đã làm tổn thương hắn, chẳng hiểu vì sao mà ngay chính anh lại nhận ra điều này. Horus không hiểu, nhưng anh biết mình đã phạm phải sai lầm rồi.

Horus với tay tới, nhưng những gì còn sót lại chỉ là một nắm cát mà thôi.


Horus mơ về một Seth cao chưa tới hai ngón tay anh, với mái tóc và đôi mắt đỏ rực. Seth bé nhỏ hết đánh đấm rồi lại chửi rủa, lật đổ mọi thứ trên bàn Horus và cắn vào tay anh khi anh cố cưng nựng hắn, nhưng lại cho phép Horus mặc quần áo và hầu hạ theo yêu cầu của mình. Seth ngồi trong lòng bàn tay anh, trông nhỏ bé và có vẻ như mong manh dễ vỡ, hoàn toàn đối lập với Seth mà anh biết, kẻ lúc nào cũng tự cho bản thân cao lớn hơn vạn vật. Horus cho Seth mọi thứ hắn muốn: tất cả vàng và trang sức của Ai Cập, cuộc sống an nhàn, sung túc từ trước đến nay chưa từng có hay tất thảy cao lương mỹ vị trên trần gian, thậm chí là những trận chiến mãn nhãn nhất. Horus cam đoan mọi thứ hắn có thể trao cho Seth miễn là hắn không rời xa anh.

Seth cau có nhìn anh rồi cự tuyệt. 

Khi bị Horus nhốt vào lồng, hắn gào thét điên cuồng rồi đấm thật mạnh vào những song sắt. Hắn gầm lên giận dữ rồi lại nguyền rủa, đe dọa và yêu cầu anh thả hắn đi. Ngay cả khi đã hét khan cả họng và mệt lả đi, hắn cũng chưa hé răng cầu xin một lời. Dù cho sức cùng lực kiệt, mặc do bản thân trượt dài rồi dựa vào then cửa, hắn vẫn cứ kiêu ngạo như thế. Vẫn trông rất đáng yêu mặc dù đã kiệt sức. 

Và thế là, Horus giữ mãi Seth bên mình. 


Horus tỉnh giấc, anh cứng đờ hết cả người, các bắp cơ ở đùi thì căng như dây đàn Lia. Đêm Ai Cập thực lạnh, nhưng anh cảm thấy như thể một cái lò nóng như lửa đốt đang chạy dưới lớp da của mình vậy. Đưa mắt nhìn xuống, anh chợt nhận ra mình đã xé nát tấm ga trải giường thành từng mảnh vụn rồi - sáng mai phải gọi người hầu đi thay tấm khác thôi. 

Anh hổn hển thở ra, tay với lấy chăn trải giường.


Anubis hét vào mặt, chộp lấy cánh tên đen sạm của anh, gương mặt tràn đầy căm phẫn. Một đứa trẻ đáng thương, nhưng Horus không tài nào san sẻ sự thương hại dù chỉ là một chút cho nó được. 

“Một ngày nào đó, khi con đã khôn lớn, chúng sẽ là của con.”

Đúng là một thằng con vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát. Seth nhìn thấy được điều gì ở nó cơ chứ? Vì cớ gì mà nó lại nhận được nhiều tình yêu thương và sự săn sóc đến vậy?

Anubis lại la hét một câu gì đấy, nhưng Horus không thèm để nó vào mắt.

Phải chăng là vì Seth đã nuôi lớn nó? Có lẽ vì những năm tháng quan sát nó từng bước trưởng thành đã gieo vào tim Seth hạt giống của tình thương không thể nào chối bỏ được. Hẳn là vậy - Anubis không hề có một kỹ năng chiến đấu xuất chúng nào, theo như Horus được biết, nó cũng không bao giờ luyện tập thi triển thần lực. Chung quy Anubis chỉ là một đứa trẻ tầm thường, vậy nên tình cha con chắc hẳn là lý do duy nhất khiến Seth chiều chuộng nó đến thế.

Horus đá vào ngực Anubis, nhìn nó ho khan. Thật thảm hại. Nó không có quyền trở thành con trai của Seth. Cha nó đã hi sinh nhiều đến thế, nhưng nó vẫn cứ là một thằng ngu dốt, nhe nanh ra như một con chó điên với bất kỳ ai cứu vớt nó. Và ngay cả khi được Horus hạ mình khai sáng, nó vẫn không buông tha cái vẻ ghét bỏ đối với anh. Một đứa con trai vừa đáng thương lại đáng ghét.

Nhưng không sao. Horus cũng chả thèm để vào mắt xem nó có tiếp tục ghét bỏ cha mình hay không. Nhưng nếu nó cứ khăng khăng kéo Seth lún sâu vào mớ hỗn độn của nó thì Horus sẽ tiêu diệt tận gốc mọi thứ cản trở hắn.

Hắn sẽ ghét ngươi nếu ngươi dám làm vậy. Tiếng Sekhmet thì thầm vang lên trong gió, mang theo niềm vui sướng nhưng tràn ngập âm hiểm. 


Bóng dáng Seth như hạt cát in bóng lên nơi chân trời xa tít, băng qua sa mạc rộng lớn tìm đường đến thành phố gần nhất. Isis đã rời đi, cô quá mệt mỏi với việc phải nhìn thấy kẻ mà mình ghét nhất rồi.

Horus hồi tưởng lại cái cách Seth rơi vào vòng tay anh ở Pháp Đình Phán Xử và khi anh đặt tay lên mu bàn tay của Seth để đỡ lấy trọng lượng của hắn và cái xúc cảm khi đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua trên vành tai nhợt nhạt ấy. Chú của anh không hề run rẩy, nhưng anh nhận thấy được sự nao núng phát ra từ hắn trong chốc lát vì đây là cái cảm giác mà anh tìm kiếm bấy lâu nay. Seth đưa mắt liếc về phía anh, bối rối, nhưng không hề sợ hãi.

Horus nắm chặt thanh lan can trong vô thức. Có lẽ Seth không hoàn toàn tin tưởng anh, nhưng chí ít hắn đã chịu nhìn thẳng vào anh. Chỉ cần có thế là quá đủ rồi. 

“Đi đi”, anh thì thầm, thổi nhẹ một chiếc lông vũ bay vào hư không,“ và bảo vệ hắn.” Horus không thể đi theo Seth, nhưng ít nhất một phần thánh vật này của anh có thể theo dõi hắn. Lông vũ bay về phía Seth, lơ lửng theo bên cạnh hắn. Vị thần kia không hề hay biết gì - bị tước đi quyền lực, sức mạnh của hắn hiện tại không khác một người phàm. 

Cuối cùng thì bóng dáng Seth cũng biến mất sau cồn cát. Môi Horus cong lên một đường tuyệt hảo, hắn cười, rồi trở mình quay vào phòng. 

Anh tự hỏi đến bao giờ thì Seth mới phát hiện ra món quà bé nhỏ của mình đây. 


Tiếng leng keng nhỏ vang lên, lanh lảnh, thu hút sự chú ý của Seth và hắn chạm nhẹ vào nếp gấp của áo choàng như một bản năng. Khi hắn lấy tay ra khỏi áo, một đôi khuyên tai nhỏ nằm trong lòng bàn tay hắn. Chúng dày cộm, là những thanh vàng nhỏ và cực kỳ nam tính. Seth dừng chân, trao cho chúng những ánh nhìn vô cảm. 

Hắn lặng thinh, nhưng không ném chúng vào nền cát nóng. Thay vào đó, hắn lẳng lặng bỏ đôi khuyên tai vào túi áo choàng trước khi tiếp tục cuộc hành trình phiêu du về miền vô định của mình.